Tác phẩm ” Vào phủ chúa Trịnh” của tác giả Lê Hữu Trác là tác phẩm nằm trong chương trình Ngữ văn 11 tập 1. Đây là một tác phẩm rất hay và đáng để đọc để có thể hiểu hơn về văn học và lịch sử Việt Nam. Hãy cùng Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa tìm hiểu ngay “tóm tắt vào phủ chúa trịnh” ngay trong bài viết dưới đây nhé!

Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa
Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa

1.Tóm tắt vào phủ chúa trịnh đầy đủ chi tiết nhất

Truyện xoay quanh nhân vật là Lê Hữu Trác, ông là một thầy lang giỏi được lệnh vào phủ chúa Trịnh để chữa bệnh cho thế tử Trịnh Cán. “Vào phủ chúa Trịnh” là tác phẩm ghi lại cảm nhận của Lê Hữu Trác trước hiện thực về cảnh vật, con người từ khi triệu về kinh chữa bệnh cho thế tử Trịnh Cán. Bức tranh hiện thực nơi phủ chúa hiện qua con mắt của Lê Hữu Trác rất xa hoa, tráng lệ nhưng tù túng và ngột ngạt. Để đi đến nơi ở của thế tử ông phải đi qua nhiều lần cửa, xung quanh được miêu tả là cây cối um tùm, hành lang quanh co, những căn phòng cao rộng, có nhiều đồ thếp vàng, màn gấm và nhiều thứ quý giá khác. Nhiệm vụ của ông là bắt mạch, tìm bệnh cho thế tử. Ông đưa ra chẩn đoán bệnh cho Trịnh Cán là do chốn màn che trướng phủ, ăn quá no, mặc quá ấm nên tạng phủ yếu, tinh khí khô hết, da mặt khô, rốn lồi to, gân xanh và tay chân gầy gò. Là một người thầy lương y có đạo đức, có tâm với nghề, không màng danh lợi nên sau khi kê đúng đơn thuốc, Lê Hữu Trác đã từ giã về quê chờ thánh chỉ.

Nhân vật trong câu chuyện là Lê Hữu Trác, thầy lang giỏi. Ông có lệnh vào phủ chúa Trịnh để chữa bệnh, ông đi vào chốn phồn hoa, vốn là quan trong triều đình nhưng khi thấy cảnh giàu sang, sung sướng, phồn hoa của vua chúa Trịnh cũng lấy làm ngạc nhiên. Sau khi trải qua nhiều lớp cửa ông cũng đến được nơi chúa ở, phòng chúa ở rất đặc biệt được sơn son thếp vàng, đều là những đồ quý giá mà nhân gian chưa từng thấy. Trong khi chờ đợi chúa, ông được ăn những đồ ngon vật lạ hiếm có trên đời, qua đó biết được khẩu vị của những bậc quyền quý. Ông có nhiệm vụ bắt mạch, tìm bệnh cho thế tử, nhận thấy bệnh của thế tử xuất phát từ chúa thường ở chốn màn che trướng phủ, ăn sướng, mặc ấm phủ tạng yếu, bệnh đã lâu nên trầm trọng. Vì nghĩ đến nước nhà, lòng trung thành đối với đất nước ông đã kê đơn thuốc giúp thế tử chữa trị bệnh. Sau khi hoàn thành công việc khám bệnh, ông từ giã trở về đợi thánh chỉ.

Đoạn trích Vào phủ chúa trịnh của tác giả Lê Hữu Trác đã tái hiện lại khung cảnh xa hoa, sang trọng của chúa Trịnh, nhưng đồng thời cũng thể hiện thái độ của tác giả coi thường danh lợi, địa vị.

Vào sáng sớm tinh mơ ngày 1/2 tôi được lệnh là có thánh chỉ triệu tập về phủ chầu ngay lập tức. Tôi nhanh chóng chuẩn bị mũ áo chỉnh tề được điệu đi trên một cái cáng chạy như ngựa lồng. Đi vào cửa sau vào phủ, nhìn quanh tôi thấy cây cối um tùm, chim hót líu lo, muôn hoa đua thắm. Vốn là con quan tôi thực không lạ với chốn phồn hoa nhưng khi bước chân vào phủ thì quả mới hay cảnh giàu sang của vua chúa dường nào. Qua mấy lần cửa, các hành lang dài miên man tôi được đưa tới một ngôi nhà thật lớn gọi là phòng trà. Đồ đạc trong phòng đều được sơn son thếp vàng, là những cổ vật quý giá chưa từng nhìn thấy. Lúc đó thánh thượng đang ngự phòng thuốc cùng các phi tần nên tôi không thể yết kiến, và được hầu hạ bữa sáng với mâm vàng, sơn hào hải vị. Ăn xong tôi được đưa đến yết kiến ở Đông Cung và khám bệnh cho thế tử Trịnh Cán. Người nằm trong chốn màn che trướng rủ, ăn quá no, mặc quá ấm, lười vận động nên phủ tạng yếu đi, bệnh phát đã lâu sau một hồi suy nghĩ vì sợ lợi danh ràng buộc không về được núi, nhưng nghĩ lại còn nợ ơn nước nên đã kê đơn theo đúng bệnh. Sau đó tôi từ giã lên cáng trở về kinh Trung Kiền để chờ thánh chỉ. Bạn bè ai ai trong cung cũng đến thăm hỏi.

2.Vẻ đẹp nhân cách của Lê Hữu Trác qua Vào Phủ Chúa Trịnh

Lê Hữu Trác, hiệu Hải Thượng Lãn Ông, là danh y thế kỷ 18. Ông không chỉ là một danh y tài ba mà còn là một nhà văn, nhà thơ rất được kính trọng của dân tộc ta. Ông đã để lại một sự nghiệp y học rực rỡ; Bên cạnh ông còn có những tác phẩm văn học rất giá trị.

Thượng Kinh Ký là cuốn nhật ký viết bằng chữ Hán của Hải Thượng Lãn Ông. Tác phẩm ghi lại những điều mắt thấy tai nghe trong chuyến hành trình từ Hương Sơn (Hà Tĩnh) ẩn dật đến kinh thành Thăng Long, vào phủ Chúa để theo Thánh chỉ để chữa bệnh cho thế tử Trịnh Cán… Tác phẩm cho ta thấy khung cảnh nơi kinh đô, sự quyền uy và quyền lực của nhà Chúa, cuộc sống xa hoa trong phủ Chúa Trịnh, đồng thời cũng cho ta thấy tâm hồn và nhân cách của một vị lương y tài cao, đức độ. Đoạn trích “Vào phủ chúa Trịnh” là một trong những đoạn văn thể hiện tập trung tư tưởng này.

Đoạn trích bắt đầu khi công đến Thăng Long, giả đứng đầu Trung Kiên vào cung Chùa Triệu để được khám bệnh cho Thái tử. Khoảng thời gian được xác định là “ngày 1 tháng 2”, “buổi sáng”; và ghi rõ có sự việc “có Thánh thần triệu về cung” – đó là nét đặc sắc của biên niên sử. Ở kinh thành thấy cảnh tài tử giai nhân sang trọng, Lê Hữu Trác đã miêu tả chân thực cảnh đó, nhìn nó bằng cái nhìn khách quan và tấm lòng yêu thương. Đáng chú ý là khung cảnh vàng son nơi Chúa hiện ra tựa như một thiên đường: “Nơi nào ngẩng đầu lên, cây cối um tùm, chim hót líu lo, hoa đua sắc, gió thổi vi vu. Những dãy hành lang quanh co nối tiếp nhau người gác cổng loan tin”… Tâm hồn tác giả nhạy cảm, yêu thiên nhiên nhưng với khung cảnh lãng mạn sang trọng xa hoa nơi Phủ Chúa, Hải Thượng Lãn Ông cũng có phần bảo đảm. , tình yêu thiên nhiên, thái độ say mê ấy đều có thể hiện rõ trong tác phẩm miêu tả và tự sự.

Ta nghĩ: Ta vốn là quan lại, lớn lên ở chốn phồn hoa, biết mọi nơi trong cấm địa. Chỉ có điều trong phủ Chúa… mới biết cảnh vua con thật khác hẳn chốn quan trường. người khác.thường”. Rồi tác giả viết bài thơ tả cảnh mà ông nói là “nhớ” cảnh này:

“Lính nghìn cửa vác đông nghiêm nhặt

Cả trời Nam sang nhất là đây!

Lầu từng gác vẽ chân mây,

Rèm châu, hiên ngọc, bóng mai ảnh vào…

Quê mùa cung cấm chưa quen,

Khác gì ngư phủ đào nguyên thuở nào!”

Thoạt nghe, bài thơ tưởng như là lời than thở cho vẻ đẹp chốn phồn hoa, nhưng ngẫm kỹ lại, tâm hồn tác giả chỉ rung động trước một phần cảnh đẹp thiên nhiên. Toàn bộ nội dung của bài thơ dường như có sự lãng phí và trớ trêu, mặc dù Hải Thượng Lãn Ông không thể tiết lộ.

Khung cảnh cung đình hiện ra như trong cõi thần tiên với những “tầng son, tía tô”, “ngọc trai, màn che”. Tác giả cho biết mình là một “ngư ông” lạc vào chốn “Đào Nguyên” theo câu chuyện trong Đào Tiên Ký của tác giả Đào Tiên. Nói như vậy không rõ là thờ nhà Chúa hay là để lộ mai? Rồi tác giả cũng miêu tả nhàn nhã hơn những con điếm và cảnh vật cũng theo lối nửa khen nửa chê ấy: “Con điếm làm việc bên hồ, có cây lạ đá lạ. Trong hậu cung, các cột và lan can được làm lộn ngược, kiểu dáng đẹp mắt.”

Trong đường lối tiến bộ đã đạt được, tác giả đã khéo léo khéo léo phê phán quan tòa. Ông sống một cuộc sống xa hoa trong phủ Chúa một cách bí mật.

Là người coi trọng chữ đức, không màng danh lợi, Hải Thượng Lãn Ông không coi trọng lối sống xã hội. Hơn nữa, từ quan điểm vì dân, vì dân, Hải Thượng Lãn Ông biết chốn phủ Chúa là hiện thân của sự trần trụi, trái ngược với nếp sống của nhân dân. Ông đã diễn đạt điều này một cách khéo léo là “khung cảnh xa hoa của các vị vua thực sự khác với người thường”.

Tài năng của ông được cho là làm thuốc giỏi, nổi tiếng là “sấm có tài”… Và việc ông được tiến cử chữa bệnh cho thái tử chính là cơ hội để danh tiếng của ông ngày càng nổi tiếng, và thái độ của ông. y là tiêu đề chắc chắn sẽ đến với bạn. Tuy nhiên, với Hải Thượng Lãn Ông, tất cả những danh lợi đó chỉ là phù phiếm. Anh không muốn vướng vào vòng danh lợi, giống như những bậc thầy xưa mà Dao Qian là một ví dụ.

Quan niệm của Nho giáo và Đạo giáo ngày xưa không màng danh lợi. Đó là bởi vì họ đam mê những lý tưởng cao đẹp hơn, và điều quan trọng là giữ cho tâm hồn và tính cách của họ trong sáng.

Thế nên, khi nhìn bệnh tình của Thái tử, Hải Thượng Lãn Ông cuối cùng cũng tìm cách “tạm an”, để vừa giữ mình khỏi chữ “bất trung”, vừa tránh phải ở lại làm quan. Cũng có một cuộc đấu tranh tư tưởng diễn ra trong tâm trạng của Hải Thượng Lãn Ông. Nhưng đó không phải là cuộc đấu tranh giữa danh lợi và sự trong sạch của tâm hồn, mà là giữa “lòng trung thành” của kẻ tôi tớ và dục vọng “ngọn núi” của kẻ sĩ thời loạn lạc. Và cuối cùng, ta thấy “ngọn núi” đam mê của bậc nho sĩ đã chiến thắng: ông đã thực sự thoát khỏi vòng danh lợi, dũng cảm và thông minh để từ chối chữa bệnh cho thái tử trẻ con Trịnh Cán. yếu tố, bệnh tật…

Phân tích y học của anh ấy có thể cho thấy sự hiểu biết sâu sắc về lý trí, điều này chắc chắn khác với những người bạn y khoa của anh ấy, và khiến bạn bè của họ phải nể phục. Dĩ nhiên, tài năng của Hải Thượng Lãn Ông không phải để phục vụ vua chúa xa hoa, càng không phải để phục vụ tư lợi mà là để phục vụ nhân dân. .

Bằng ngòi bút sắc sảo chân thực, Lê Hữu Trác đã phản ánh cuộc sống xa hoa trong phủ Chúa và qua đó, ta thấy được tâm hồn, nhân cách của Hải Thượng Lãn Ông: đó là một tâm hồn trong sáng. , một nhân cách lớn của một lương y tài năng và y đức.

Tác phẩm Thượng kinh xứng đáng là viên ngọc quý của nền văn học trung đại Việt Nam.

Trên đây là tóm tắt vào phủ chúa trịnh đầy đủ chi tiết nhất mà Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa nêu ra, nếu bạn cảm thấy có ích hãy tiếp tục đón xem những bài viết khác nhé. Hoặc hãy liên hệ trực tiếp với chúng tôi qua HOTLINE 1900 2276 để được tư vấn nhiều hơn nhé!

 

Đánh Giá
viber
messenger
zalo
hotline
icon-mess
Chat Facebook
(24/7)
icon-mess
Chat Zalo
(24/7)
icon-mess
Báo Giá
(24/7)
icon-mess
1900 2276
(24/7)