Nguyên tắc không phân biệt đối xử là trọng tâm của luật WTO. Có hai nguyên tắc chính là MFN và NT. Nói chung, hai nguyên tắc này được áp dụng dựa trên “điểm xuất phát hoặc điểm đến”, nếu không có nó thì hệ thống thương mại đa phương không thể tồn tại. Để hiểu chi tiết hơn, hãy tham khảo bài viết dưới đây cùng Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa nhé!

Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa

1. Nguyên tắc không phân biệt đối xử trong TPQT Việt Nam.

Bao gồm hai nguyên tắc chính là đãi ngộ quốc gia và tối huệ quốc:

1.1. Đối xử tối huệ quốc – MFN.

Nguyên tắc tối huệ quốc bắt buộc nước sở tại phải dành ưu đãi cho các nhà đầu tư và nước đối tác trong các hiệp định đầu tư tương đương với sự đối xử mà  nước đó dành cho các nhà đầu tư và nước đối tác trong các hiệp ước đầu tư từ  nước thứ ba.

Mục đích của nguyên tắc này là ngăn chặn sự đối xử bất công đối với các nhà đầu tư nước ngoài. Tuy nhiên, các quy định liên quan đến nguyên tắc này khác nhau giữa các hiệp ước đầu tư với các hiệp ước đầu tư và phạm vi bảo hộ đối với nguyên tắc này cũng khác nhau giữa các hiệp ước đầu tư với các hiệp ước đầu tư. Có những thỏa thuận quy định rằng nguyên tắc này chỉ áp dụng cho một số hoạt động nhất định của quá trình đầu tư.

Về việc áp dụng nguyên tắc tối huệ quốc, có hiệp định quy định lợi ích của hiệp định chỉ áp dụng đối với khoản đầu tư của nhà đầu tư nước ngoài. Các bên trong lãnh thổ của bên kia Cơ quan có thẩm quyền đã chấp thuận điều này bằng văn bản.

Đối với các hiệp định đầu tư được ký kết gần đây, nguyên tắc MFN được mở rộng đến giai đoạn trước khi dự án đầu tư được thành lập ở nước sở tại.

1.2. Đối xử quốc gia – NT.

Nguyên tắc đối xử quốc gia là một trong hai nguyên tắc không phân biệt đối xử,  đòi hỏi một quốc gia phải dành cho các nhà đầu tư và khoản đầu tư vào các quốc gia khác trong lãnh thổ của mình sự đối xử tương tự như đối xử với các nhà đầu tư của chính mình.

Đối với nhiều quốc gia, đặc biệt là những quốc gia vẫn duy trì chính sách bảo hộ đầu tư trong nước, việc đồng ý đối xử quốc gia với nhà đầu tư nước ngoài thường khó khăn hơn nhiều so với nguyên tắc tối huệ quốc. Nguyên tắc này thường không được quy định cụ thể trong các hợp đồng đầu tư đã ký trước đó.

Đối với các thỏa thuận xác lập các nguyên tắc xử lý này, phạm vi áp dụng các nguyên tắc này khác nhau tùy theo thỏa thuận. Có những thỏa thuận chỉ yêu cầu áp dụng nguyên tắc này khi thực hiện nguyên tắc bảo vệ an toàn và đầy đủ.

Có những thỏa thuận quy định việc áp dụng nguyên tắc này cho một số giai đoạn của quá trình đầu tư sau khi hình thành dự án đầu tư. Hầu hết các hiệp định kích thích kinh tế và đầu tư được ký kết từ năm 2000 đều theo hướng này, ngoại trừ một số hiệp định được ký kết trong những năm gần đây, đặc biệt là các Hiệp định Thương mại Tự do Thế hệ Mới.

Với thỏa thuận đầu tư được ký kết gần đây, phạm vi của nó đã được mở rộng để bao gồm việc hình thành các dự án đầu tư. Điều này có nghĩa là các quốc gia cho phép các nhà đầu tư nước ngoài tiếp cận thị trường đầu tư như các nhà đầu tư trong nước.

Nguyên tắc không phân biệt đối xử trong TPQT Việt Nam

2. Thực tiễn áp dụng nguyên tắc không phân biệt đối xử tại Việt Nam.

Ngoài Hiệp định TPPA, nhằm điều chỉnh đúng đắn các quan hệ dân sự, thương mại, hôn nhân, gia đình với các cường quốc nước ngoài, bảo vệ quyền và lợi ích của các cá nhân, tổ chức nước ngoài tại Việt Nam, đồng thời thể hiện sự cởi mở trong chính sách của Việt Nam. Để hiểu rõ hơn về hai nguyên tắc này, hãy xem xét ví dụ gần đây của Việt Nam.

Ví dụ, theo phán quyết ngày 04/3/2004 của Tòa án nhân dân tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, bà M (quốc tịch Việt Nam) và ông H (quốc tịch Đài Loan) kết hôn tại tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu vào tháng 10/2001.

Chung sống được hơn một năm, vợ chồng nảy sinh nhiều mâu thuẫn, đến tháng 10/2003, bà M về Việt Nam. Giấy ly hôn giữa bà M và ông H được ký vào tháng 11 năm 2003 và được cơ quan lãnh sự công nhận là có giá trị pháp lý.

Theo phán quyết của TAND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, bà M và ông H kết hôn theo pháp luật và việc hôn nhân của họ là hợp pháp.

Cuộc sống vợ chồng của họ ban đầu rất hạnh phúc. Bà M sống ở Đài Loan với gia đình chồng được hai năm. Sau đó, cuộc sống của cặp đôi bắt đầu rạn nứt do nhiều bất đồng trong cuộc sống.

Cả ông H và bà M đều thừa nhận vấn đề này và đã soạn thảo đơn ly hôn. Vì giữa họ không còn tình cảm thực sự nữa nên cuộc sống chung của họ sẽ không  kéo dài được lâu và mục đích hôn nhân cũng không đạt được. Do đó, bồi thẩm đoàn đã đồng ý giải quyết ly hôn giữa ông H và bà M theo điều 89, 102 và 104 Bộ luật HNGĐ 2000.

Mặc dù nguyên tắc không phân biệt đối xử không được thể hiện xuyên suốt nội dung vụ án nêu trên nhưng Tòa án Việt Nam và pháp luật Việt Nam luôn công nhận quyền và nghĩa vụ của ông H (người nước ngoài) và bà M trong suốt quá trình xét xử vụ án này.

Và trong phán quyết không nêu rõ ràng nhưng cần lưu ý rằng TA VN trên thực tế đã áp dụng nguyên tắc NT dựa trên Luật D100-K2 HNGĐ 2000. “Trong quan hệ hôn nhân và gia đình với công dân Việt Nam, người nước ngoài tại Việt Nam được hưởng các quyền và có nghĩa vụ như công dân Việt Nam, trừ trường hợp pháp luật Việt Nam có quy định khác”.

Thực tiễn áp dụng nguyên tắc không phân biệt đối xử tại Việt Nam

Dựa trên những nghiên cứu sơ bộ trên, có thể thấy việc quy định về nguyên tắc không phân biệt đối xử là cần thiết và rất quan trọng trong quá trình thúc đẩy quan hệ giao lưu dân sự quốc tế. Trung tâm sửa chữa điện lạnh – điện tử Limosa mong rằng sẽ đáp ứng được những thông tin mà bạn đang tìm kiếm. Cảm ơn đã dành thời gian theo dõi bài viết của chúng tôi!

🍀🍀 Quý đọc giả nếu có quan tâm đến một số dịch vụ hữu ích cần cho việc sửa chữa tivi của mình tại Limosa vui lòng tham khảo tại đây :

👉 Sửa tivi

👉 Thay màn hình tivi

👉 Sửa tivi Sharp

👉 Sửa tivi Samsung

Trung tâm sửa chữa Limosa
Đánh Giá
hotline